Vào buổi sáng định mệnh đó, vét túi chỉ còn vài ngàn đồng lẻ nên chị Châu sang nhà mẹ ruột mượn ít tiền, định bụng hết buổi làm sẽ tạt qua chợ mua thức ăn về lo cơm nước cho chồng con. Gần trưa, có tiếng la hét phát ra từ căn nhà của chị. Khi mọi người chạy đến thì chị đã là một cái xác không hồn! Trớ trêu thay, kẻ đâm hàng chục nhát dao vào chị lại chính là người chồng bị bệnh tâm thần...
Câu chuyện bi thảm
Vụ án trên xảy ra năm ngoái nhưng người dân xã Tân Nhựt, huyện Bình Chánh, TP.HCM vẫn chưa hết vẻ bàng hoàng, thương xót khi kể lại.
Hai người đều sinh ra trong gia đình nông dân lam lũ, và sau nhiều năm lấy nhau, đôi vợ chồng này vẫn không thoát được kiếp làm thuê ở mướn. Bình sinh anh Nguyễn Phú Hoà hiền như bột, không rượu chè, không làm mất lòng ai dù là một đứa trẻ. Hết mùa làm thuê đồng áng, anh Hoà xoay sang mua bán rơm rạ. Chị Châu ngoài việc làm mướn còn có thêm một nghề phụ là đan bao bàng, đem bán ở chợ Đệm. Cuộc sống không lấy gì làm dư dả nhưng rất hạnh phúc. Hai đứa trẻ một trai một gái đều được đến trường và học hành rất chăm ngoan. Nhưng rồi tai hoạ bất ngờ ập đến.
 |
Huỳnh Như trong ngôi nhà lá ở ấp 6 xã Tân Nhựt, huyện Bình Chánh |
Năm 2000, lúc bé Nguyễn Thị Huỳnh Như bước sang lớp hai thì anh Hoà đột nhiên phát bệnh tâm thần. Mỗi khi cơn điên của anh trỗi dậy, chị Châu luôn hứng lấy những trận đòn ác liệt. Chị thường phải đi làm với khuôn mặt bầm tím, sưng vù, cùng những vết thương đâu đó trên khắp cơ thể. Xét gia cảnh của chị, địa phương đã hỗ trợ khoản viện phí để chị đưa anh vào bệnh viện Chợ Quán chữa trị. Lúc thuyên giảm, anh được cho về, khi bệnh tái phát anh lại nhập viện. Cứ thế cho đến năm thứ bảy thì tâm thần của anh hầu như hoàn toàn hồi phục. Rồi chị Châu xin được một chân nhân viên tạp vụ của trường tiểu học Tân Nhựt, lương tháng 700 ngàn đồng. Anh Hoà phụ thêm thu nhập của vợ bằng nghề xe nhang. Được ít lâu thì căn bệnh của anh đột ngột tái phát, lần này dữ dội đến mức tàn nhẫn…
Sau khi chôn cất mẹ, hai đứa con được bà ngoại đem về nuôi. Căn nhà cũ giờ bị bỏ hoang mặc cho cỏ mọc. Anh Hoà được đưa đi điều trị cách ly tại trại tâm thần Lê Minh Xuân. Ba tháng sau khi mẹ mất, Nguyễn Hoàng Sơn khi ấy đã tốt nghiệp lớp 12, viết đơn tình nguyện đi nghĩa vụ quân sự. Nhiều người nói cậu không chịu nổi cú sốc đó. Vậy là trong căn nhà trống trải giờ chỉ còn hai con người – một già, một trẻ sống nương tựa vào nhau, là Huỳnh Như và bà ngoại tuổi đã tám mươi.
Sợi dây chuyền của mẹ
Mỗi buổi sáng, Huỳnh Như thức dậy thật sớm lo cơm nước giúp bà, sau đó đạp xe đến trường. Khi mặt trời đứng bóng, Như trở về lo dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ quần áo rồi chuẩn bị bữa cơm chiều. Đến đêm, Như lo trải chiếu, giăng mùng cho ngoại rồi thức học bài đến tận khuya. “Tôi cũng đã đến lúc “sắp đi về dưới” rồi chú ơi!” – bà lão móm mém nói – “Chỉ tội cho hai đứa nhỏ chịu cảnh mất mẹ, còn cha thì kể như không có. Nghĩ đến cảnh cơ khổ của chúng nó, tôi như đứt từng khúc ruột!”. Bà lão than rằng, nhiều tháng nay bà không tài nào chợp mắt được, vì cứ hễ đêm đến là các đốt xương chân tay, sống lưng lại đau nhức, thêm căn bệnh loét bao tử hoành hành. Ngày trước ở một mình, nghề đan bàng cũng chỉ vừa đủ ăn, giờ nuôi thêm cháu mà mắt kém tay run, bà không làm được nữa. “Hai bà cháu mỗi ngày chỉ biết có rau dưa, hoạ hoằn lắm mới được một bữa cá, hoặc vài miếng thịt. Con cháu, láng giềng thương tình cho đồng nào thì ăn đồng đó. Được cái là con bé Như biết tằn tiện, giỏi giang hệt như mẹ nó…”, bà lão nói.
Người ta bảo con gái thường hay khôn trước tuổi. Ở tuổi mười bảy nhưng gương mặt của Huỳnh Như đã gợn lên những nét lo toan của người từng trải. Tôi ướm thử: “Liệu cuộc sống cứ vất vả, thiếu thốn thế này thì cháu còn tiếp tục học nữa hay không?” Như đáp không chút do dự: “Con đã hứa lúc mẹ còn sống là phải ráng học giỏi để mẹ được vui. Bây giờ trước linh hồn mẹ, con đâu dám quên lời hứa đó”. Nói xong, Như chạy đi rồi lát sau mang về cho tôi xem sợi dây chuyền vàng chưa đến một chỉ, mặt khắc chữ “N” (tên của Như), khoe: “Đây là kỷ vật mẹ để lại cho con. Anh Sơn cũng có một sợi. Lúc đeo cho tụi con, mẹ bắt hai đứa ngồi lại dặn dò: “Mẹ không biết trước gia đình ta rồi sẽ ra sao nên hai con phải giữ kỷ vật này, như là có mẹ ở bên cạnh mà gắng học cho thật giỏi, may ra thoát khỏi cảnh nghèo khổ như ba mẹ”. Sau này con mới hiểu đó là lời trăng trối của mẹ...”, Như lặng lẽ khóc.
Huỳnh Như cho biết, hè rồi trong lúc ôn tập chuẩn bị vào lớp 12, cháu làm thêm công việc xe nhang tại nhà để kiếm tiền đưa ngoại mua gạo. Nếu sắp tới đậu vào đại học, cháu cũng sẽ tìm việc làm thêm để tự trang trải. Anh Ba Linh, chủ tịch hội Khuyến học Bình Chánh vừa báo tin cho chúng tôi: hội đang làm thủ tục để cấp học bổng cho Huỳnh Như. Anh Võ Văn Chính, phó chủ tịch UBND xã Tân Nhựt thì thông báo: xã đã làm đề nghị gởi đến trường THPT Bình Chánh xin miễn giảm học phí cho Huỳnh Như.
Khi ngồi viết lại câu chuyện này, trước mắt tôi lại hiện ra cái dáng liêu xiêu của hai bà cháu Huỳnh Như trong căn nhà lá rách nát. Hai bóng người như ngọn măng đang tựa vào gốc tre già sắp tàn theo tháng năm nghiệt ngã. Lạy trời cho họ đứng vững trước phong ba của cuộc đời.
(Nguồn SGTT)